Dưới góc độ nhãn khoa chuyên sâu và thần kinh nhãn khoa (Neuro-ophthalmology), tật viễn thị thường là một "kẻ mạo danh" cực kỳ tinh vi trên lâm sàng. Việc trục nhãn cầu ngắn gọn gàng ẩn mình đằng sau lớp vỏ bọc co thắt của cơ thể mi đã tạo ra hàng loạt tín hiệu thứ phát đánh lừa cả người bệnh lẫn các bác sĩ nội khoa. Sự nhầm lẫn các triệu chứng của viễn thị với các bệnh lý thần kinh, mạch máu não hay tâm thần học không chỉ gây lãng phí nguồn lực y tế mà còn tước đi thời gian vàng để cứu vãn thị giác. Dưới đây là phần bóc tách chi tiết các dạng nhầm lẫn tai hại này.
Một lầm tưởng mang tính hệ thống của cả bệnh nhân lẫn một số bác sĩ đa khoa là: "Cứ đau đầu vùng trán và thái dương kéo dài thì chắc chắn là do máu lên não chậm hoặc rối loạn tiền đình do áp lực công việc, chỉ cần uống thuốc bổ não và nghỉ ngơi là khỏi".
Sự thật giải phẫu thần kinh đập tan định kiến này: Thuốc hoạt huyết dưỡng não chỉ làm giãn mạch máu ngoại vi, nó vĩnh viễn không thể làm trục nhãn cầu dài ra hay làm giảm lực co thắt cơ học của cơ thể mi. Bằng chứng lâm sàng rõ rệt nhất để phân định là chu kỳ thời gian: Cơn đau đầu do viễn thị không bao giờ xuất hiện vào sáng sớm lúc mới ngủ dậy (khi cơ thể mi đã được nghỉ ngơi cả đêm), mà nó tăng dần đều tỷ lệ thuận với số giờ bệnh nhân nhìn màn hình hoặc đọc sách. Việc cố tình tống thuốc giảm đau hay thuốc bổ thần kinh vào cơ thể chỉ là hành vi che đậy phần ngọn, trong khi gốc rễ giải phẫu là khối cơ thể mi vẫn đang bị vắt kiệt và hoại tử yếm khí từng ngày vì tật viễn thị không được chỉnh kính.
Rất nhiều phụ huynh và ngay cả các nhà trị liệu không chuyên môn y khoa lan truyền lầm tưởng: "Trẻ con đang bình thường tự nhiên bị lác mắt là do cơ mắt bị yếu, dây thần kinh bị chùng, bắt buộc phải đưa đi châm cứu, bấm huyệt hoặc lên bàn mổ cắt cơ mắt để kéo tròng đen thẳng lại".
Bằng chứng giải phẫu cơ thần kinh bác bỏ hoàn toàn sự can thiệp mù quáng này: Trong tật lác điều tiết do viễn thị, tất cả các cơ ngoại nhãn và dây thần kinh sọ của đứa trẻ HOÀN TOÀN KHỎE MẠNH. Không có cơ nào yếu, cũng không có cơ nào bị liệt. Sự lác mắt chỉ là một "phản ứng sinh lý sai lầm" do não bộ bị lừa dối bởi nhu cầu điều tiết quá cao. Việc vội vàng đè đứa trẻ ra phẫu thuật cắt gọt cơ trực trong lúc này là một sự phá hoại giải phẫu tàn khốc, biến một cấu trúc cơ khỏe mạnh thành dị tật vĩnh viễn. Chìa khóa duy nhất là đo và cấp một cặp kính viễn thị (kính hội tụ/kính cộng). Ngay khi đeo kính bù đủ số, cơ thể mi được thả lỏng, xung động thần kinh đồng vận lập tức bị ngắt, và hai mắt của đứa trẻ sẽ tự động bung ra, quay về vị trí thẳng trục hoàn hảo mà không cần một mũi dao hay mũi kim châm cứu nào.
Một định kiến khủng khiếp đang giết chết tương lai của nhiều đứa trẻ viễn thị là suy nghĩ: "Trẻ nó đọc sách xa tận vài mét vẫn nhìn thấy chữ trên tivi rất tinh, chứng tỏ mắt nó 10/10 không có bệnh. Việc nó học kém, ngồi không yên và đọc sai chữ hoàn toàn là do nó lười học, bướng bỉnh hoặc bị bệnh tâm thần, cần phải cho uống thuốc hướng thần để an thần lại".
Sự thật giải phẫu quang học phản bác tư duy vô cảm này: Việc nhìn rõ chữ trên tivi ở khoảng cách xa (nhu cầu quang học thấp) hoàn toàn KHÔNG chứng minh được khả năng đọc sách ở khoảng cách gần (nhu cầu quang học cực cao). Trục nhãn cầu ngắn của tật viễn thị mới là thủ phạm biến trang sách thành một mê cung nhòe nhoẹt, chứ không phải sự thiếu hụt dopamine trong não bộ như bệnh ADHD. Việc ép một đứa trẻ viễn thị nặng không được đeo kính phải uống thuốc tâm thần hướng thần là một sai lầm y khoa tai hại. Thuốc hướng thần chỉ làm tê liệt nhận thức não bộ, hoàn toàn vô giá trị trong việc làm tăng sức mạnh quang học của thủy tinh thể. Cấp một cặp kính viễn thị đúng số mới là "liều thuốc" duy nhất trả lại khả năng tập trung học tập cho đứa trẻ.
Sự phân định rạch ròi giữa các biểu hiện lâm sàng thứ phát do tật viễn thị chưa điều chỉnh và các bệnh lý thần kinh nội khoa tại các luận điểm 3.4.1, 3.4.2 và 3.4.3 được kiểm chứng chéo chặt chẽ với Hướng dẫn Thực hành Lâm sàng Chuẩn mực (Preferred Practice Pattern - PPP) chuyên đề Tật Khúc Xạ (Refractive Errors) và chuyên đề Lác/Lé (Esotropia and Exotropia) do Viện Hàn lâm Nhãn khoa Hoa Kỳ (AAO) ban hành. Các quy tắc chẩn đoán phân biệt đau đầu và rối loạn hành vi thị giác tuân thủ tuyệt đối các nguyên lý thần kinh nhãn khoa của Đại học Nhãn khoa Hoàng gia Anh (RCOphth). Hiện tại chưa có guideline cụ thể từ các tổ chức chuẩn mực về việc định lượng bằng tỷ lệ phần trăm chính xác sự nhầm lẫn giữa viễn thị và ADHD trên mọi chủng tộc toàn cầu, nhưng mối liên hệ nhân quả giữa sự quá tải điều tiết và hội chứng trốn tránh thị giác (visual avoidance) đã được y văn thế giới công nhận hoàn toàn.
CẢNH BÁO HẬU QUẢ CỘNG DỒN DÀI HẠN
Phần A: Phân tích tiến trình phá hủy cấu trúc và chức năng thị giác
Việc chẩn đoán sai lệch và nhầm lẫn triệu chứng của tật viễn thị với các bệnh lý nội khoa/tâm thần khác không chỉ khiến bệnh nhân phải chịu đựng các phác đồ điều trị vô ích, mà còn kích hoạt tiến trình tàn phá cấu trúc thị giác âm thầm không thể phục hồi.
Dấu hiệu lâm sàng đáng báo động nhất ở trẻ em là tình trạng lác trong điều tiết bị bỏ mặc hoặc bị đem đi phẫu thuật cắt cơ sai nguyên tắc [HẬU QUẢ TÍCH LŨY]. Đi kèm với đó là sự suy giảm vĩnh viễn khả năng nhận thức chiều sâu ba chiều (stereopsis) [HẬU QUẢ TÍCH LŨY]. Nếu não bộ tiếp tục bị tước đoạt kích thích hình ảnh sắc nét do viễn thị không được chỉnh kính, trung khu xử lý thị giác ở thùy chẩm sẽ triệt tiêu hoàn toàn đường truyền tín hiệu từ mắt đó, gây bệnh nhược thị sâu (amblyopia) [HẬU QUẢ TÍCH LŨY].
Cơ chế phá hủy cấu trúc này nằm ở sự lãng phí "cửa sổ vàng" phát triển thần kinh. Quá trình biệt hóa và hình thành hàng triệu khớp thần kinh (synapse) chịu trách nhiệm cho thị giác hai mắt sắc nét chỉ mở ra từ lúc sơ sinh và đóng lại vĩnh viễn ở độ tuổi 8-9 tuổi. Bất kỳ sự chẩn đoán nhầm lẫn nào (như nghi ngờ u não, điều trị tâm lý, hay dùng thuốc giảm đau triền miên) đều cướp đi khoảng thời gian quý giá này. Võng mạc không nhận được ảnh rõ nét do cơ thể mi đã cạn kiệt sinh lực, khiến vỏ não không có nguyên liệu để thiết lập mạng lưới tế bào. Tiến trình phá hủy này tính bằng năm và sẽ đóng băng vĩnh viễn thành thương tật mù chức năng, không có bất kỳ công nghệ phẫu thuật nào sau 10 tuổi có thể khôi phục lại được.
Phần B: Cảnh tỉnh đanh thép và Hướng dẫn hành động chuẩn y khoa
Có một sai lầm mang tính hệ thống cực kỳ nguy hiểm từ người lớn: "Bác sĩ khoa thần kinh chẩn đoán con tôi bị tăng động hoặc đau đầu tiền đình rồi thì tôi cứ theo phác đồ uống thuốc bổ não, việc mắt trẻ nhìn hơi mờ hay thi thoảng lé một chút không quan trọng bằng việc chữa não, cứ để yên mắt đó không cần khám thêm".
Đứng trên lập trường chuyên môn nhãn khoa, tư duy loại trừ này là sự tước đoạt tàn nhẫn chức năng thị giác của bệnh nhân. Trục nhãn cầu ngắn của tật viễn thị không bao giờ tự dài ra bằng các loại thuốc hướng thần hay thuốc hoạt huyết dưỡng não. Việc bạn ép con trẻ uống các loại thuốc tâm thần để chữa chứng "lười đọc sách" do mắt bị viễn thị không khác gì việc đổ thêm dầu vào lửa, vừa gây độc cho hệ thần kinh vừa bỏ mặc cho đôi mắt trượt thẳng vào vực thẳm của chứng nhược thị vĩnh viễn.
Hành động khắc phục bắt buộc: TUYỆT ĐỐI KHÔNG được phép bỏ qua bước khám sàng lọc nhãn khoa toàn diện đối với TẤT CẢ các trường hợp trẻ có biểu hiện đau đầu mạn tính, lác mắt đột ngột, chán ghét việc đọc chữ hoặc nghi ngờ rối loạn tập trung. Bắt buộc phải đưa bệnh nhân đến cơ sở nhãn khoa lâm sàng chuyên sâu để thực hiện nhỏ thuốc liệt điều tiết (cycloplegia) nhằm vô hiệu hóa sự che lấp của cơ thể mi và đo chính xác tổng lượng viễn thị. Việc đeo kính viễn thị bù đúng số là chỉ định y khoa bắt buộc, là phương pháp duy nhất để giải cứu hệ thần kinh sinh ba khỏi cơn đau mạn tính, trả thẳng trục nhãn cầu lác và bảo vệ não bộ khỏi di chứng mù lòa chức năng.
[4] Tại sao nhiều người bị viễn thị nhưng vẫn nhìn xa bình thường?
Vui lòng chọn một bài viết từ danh mục bên trái để xem chi tiết.