[3.1] Ảnh hưởng của tuổi tác đến nguy cơ mắc bệnh glôcôm góc mở mạn tính.

[3] Những ai có nguy cơ mắc glôcôm góc mở mạn tính?

3.1.1. Sự lão hóa và suy thoái cấu trúc cơ học tại hệ thống vùng bè (Trabecular Meshwork)

3.1.2. Sự biến đổi cơ sinh học của lá sàng và sự suy kiệt năng lượng ty thể ở tế bào hạch võng mạc

3.1.3. Sự xơ vữa hệ vi tuần hoàn đĩa thị và suy giảm áp lực tưới máu nhãn cầu do lão hóa

3.1.4. CẢNH BÁO HẬU QUẢ CỘNG DỒN DÀI HẠN

Góc độ chuyên môn:

Sự chủ quan trước yếu tố tuổi tác trong bệnh glôcôm góc mở mạn tính sẽ dung túng cho "hiệu ứng hòn tuyết lăn", dẫn đến sự tàn phá giải phẫu học và chức năng theo cấp số nhân không thể đảo ngược:

Cơ chế của hậu quả này là sự tương tác hiệp đồng vô cùng tàn khốc: Tế bào thần kinh đã suy yếu bẩm sinh do lão hóa, lại phải chịu đựng sự nén ép từ hệ thống vùng bè bị bít tắc, và hoàn toàn không có sự hỗ trợ cấp cứu từ hệ thống vi mao mạch đã xơ vữa. Quá trình tự hủy (apoptosis) này một khi đã khởi động tại lá sàng sẽ lây lan rất nhanh sang các nơ-ron lân cận qua cơ chế độc tính kích thích (excitotoxicity) kéo dài nhiều năm tháng.

Góc độ tư vấn bệnh nhân:

Tồn tại một rào cản tâm lý cực kỳ phổ biến và nguy hiểm ở người châu Á: "Già rồi thì mắt mờ, tay chân run là quy luật sinh tử của tự nhiên. Mờ thì đeo kính lão, sống chung với tuổi già, không cần phải đụng chạm dao kéo hay đi bệnh viện khám chuyên sâu tốn kém làm gì, đằng nào cũng không sống được bao lâu nữa".

Dưới góc độ chuyên môn nhãn khoa, tư duy "chấp nhận số phận" này là sự hiểu lầm giữa hiện tượng lão hóa sinh lý và bệnh lý hoại tử thần kinh tàn khốc. Bác sĩ phải cảnh tỉnh một cách nghiêm khắc: Đục thủy tinh thể do tuổi già có thể mổ thay thủy tinh thể nhân tạo và sáng lại ngay lập tức. Nhưng bệnh glôcôm góc mở mạn tính thì TUYỆT ĐỐI KHÔNG. Mù lòa do bệnh glôcôm là sự hoại tử chết hoàn toàn của tế bào thần kinh trung ương (không khác gì một phần não bộ bị chết). Khi não đã chết, vĩnh viễn không có phép màu nào hay kính mắt nào có thể mang lại ánh sáng. Sự mù lòa này sẽ biến những năm tháng cuối đời của người bệnh thành một thảm kịch sống trong bóng tối hoàn toàn, mất hoàn toàn khả năng tự phục vụ và trở thành gánh nặng khổng lồ cho gia đình.

Do đó, TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC đổ lỗi mọi sự suy giảm thị lực cho "tuổi già". Lộ trình hành động bắt buộc: Bất kỳ cá nhân nào bước qua tuổi 40 đều phải mặc định bản thân đã nằm trong vùng nguy cơ cao. Việc đi khám mắt định kỳ mỗi năm một lần, yêu cầu bác sĩ ĐO ÁP LỰC NỘI NHÃN và SOI ĐÁY MẮT (đánh giá đĩa thị) là thao tác sống còn và duy nhất để phát hiện bệnh ở giai đoạn tế bào thần kinh chưa bị tiêu diệt hàng loạt. Sự lão hóa không thể dừng lại, nhưng sự mù lòa do glôcôm ở tuổi già là hoàn toàn có thể chủ động ngăn chặn được nếu phát hiện sớm.

TS BS HÀ HUY THIÊN THANH

Zalo Messenger Gọi điện Gửi câu hỏi
Mở File Gốc
YouTube Facebook
Chưa chọn bài viết

Vui lòng chọn một bài viết từ danh mục bên trái để xem chi tiết.